Ba tên Đồ tể lớn nhứt  của nhơn loại

trong thế kỷ XX:

100 triệu người chết:

Hitler : 25 Triệu người chết từ 1933 đến 1945

Staline : 12 Triệu người chết từ 1924 đến 1953

Mao Zêđông : 65 Triệu người chết từ 1949 đến 1976

 

 

Phan Văn Song

Bài I

 

100 triệu người chết với 3 tay đồ tể nầy: kỷ lục trong lịch sử loài người. Tại sao ? Làm sao ? Phương thức nào ?

Không lấy ǵ là khó khăn lắm ! Hăy lựa một anh chàng tương đố khá thông minh nhưng rất quỷ quái, đầy mặc cảm, g̣ bó, hẹp ḥi và thiếu nhơn tính. Hăy cho hắn ta chiếm một quyền hành độc tài. Hăy t́m cho hắn ta một chủ thuyết và đưa chủ thuyết ấy thành cuồng tín: loại thay đổi một xă hội hay một dân tộc: « thuần chủng » hay « cộng sản ». Trộn đều với những bối cảnh đặc biệt, cách mạng, chiến tranh hay khủng hoảng kinh tế. Kết quả: một biển máu...

 

1 / Hitler :

Hay động cơ nào biến một tay họa sĩ bất tài thành  một nhà chánh trị độc tài dắt một đất nước đi vào chủ thuyết « thuần chủng tộc  » và thảm họa nhơn loại ? Với một nước Đức đang bị nhục nhả v́ thất trận, nghèo nàn v́ khủng hoảng kinh tế Hitler đă dám hứa sẽ ban cho công ăn, việc làm,  tạo một trật tự xă hội  mới và một đế quốc huy hoàng xán lạn cho toàn nhơn dân Đức, trả lại hảnh diện cho nước Đức. Chỉ với một điều kiện: giết và xóa tất cả những phần tử  khác chủng tộc và yếu hèn. 

 

 

 H́nh 1: Adoft Hitler

 

Mùa Thu 1909, một chàng trai, trong một chiếc khoác bành tô dơ dáy, với một cái mũ dạ cũ kỷ, đang sống nghèo nàn,  co ro, trong thành phố Vienna, thủ đô nước Áo. Chàng thường ngủ nhờ trong những nhà trọ xă hội và thỉnh thoảng mới ăn được một dỉa súp nóng khi bán được một bức tranh do ḿnh họa. Anh chàng nầy tên là Adoft Hitler, 20 tuổi, sanh quán tại Braunau, một tỉnh lẻ cạnh biên giới với nước Đức. Anh là con một ông làm nghề quan thuế, tánh t́nh cộc cằn, thiếu thiện cảm với con, thường đánh con sau khi gây gổ với vợ, bà Klara, người mẹ yêu quí và cũng là t́nh yêu và lẻ sống độc nhứt của Adoft Hitler.

Adoft bỏ học năm anh ta vừa 16 tuổi, thật sự th́ hắn cũng chán cái học  lắm rồi. Năm 1908, hắn lên Vienna, và có giấc mộng học làm một họa sĩ. Nhưng v́ quá lười biếng, mộng nghệ sĩ biến thành một đi hoang. Tại thủ đô nước Áo, Adoft gặp Schönerer, một chánh trị gia quá khích, tự tôn ḿnh và thích người ta gọi ḿnh là Fürher (Người dẫn đầu – Guide) và buộc người ta chào ḿnh bằng một tiếng Heil! (Hoan hô) dơng dạc. Shönerer có chủ thuyết là những khó khăn kinh tế của nước Áo đều do lỗi của những người Do thái giáo. Hitler cũng ngưởng mộ ông Thị trưởng thủ đô Vienna, Karl Lueger, một tay hùng biện, thường tụ tập những người nghèo hay những nạn nhơn kinh tế qua chủ thuyết « chống bọn Do thái giáo ». Adoft Hitler thật sự chỉ c̣n có hai thú đam mê : là chánh trị và nhạc Opéra của nhạc sĩ Wagner để hâm nóng cuộc sống buồn tẻ và thất bại của ḿnh, nhiều lúc anh chành chán đời quá,  cũng nghĩ đến tự tử nhưng không đủ can đảm.

Bệnh tâm thần được chửa trị bởi đam mê chánh trị:

Năm 1913, Hitler rời nước Áo, xem rằng quốc gia nầy quá dễ dải, chấp nhận di dân tứ xứ đến ở đậu. Hắn đến Muenchen, nước Đức, một thành phố và một đất theo Hitler « thuần chủng » hơn. Cũng tại đấy hắn ta nghe lệnh tuyên chiến của Đức với nước Nga (bắt đầu thế chiến thứ nhứt). Ḷng ái quốc nổi dậy, Adoft tinh nguyện đầu quân, là một chiến sĩ can trường, lên lon Hạ sĩ, bị thương

 

hai lần và được thưởng Huy chương Thập tự Sắt ( huy chương Anh dủng lớn nhứt của Đức). Tay Hạ sĩ Adoft Hitler nầy chỉ có một người bạn là con chó tên Foxl thôi. C̣n các đồng đội Hitler thường chán ngấy khi Hitler trong những lúc nghỉ ngơi ở hậu cứ hội họp anh em lại và lải nhải lư thuyết một nước Đức hùng mạnh với một Reich oai hùng, một đế quốc sẽ thống trị toàn bộ Âu châu. Hitler thù nghịch đám phản chiến và đám dân chủ đang đấu tranh  ngưng chiến tranh.

Cũng như phần đông những người Đức, Hitler không nghĩ rằng nước Đức có thể bại trận. Và nước Đức bại trận, Hitler thất vọng. Lần thứ hai và cũng là lần cuối cùng hắn ta khóc (lần thứ nhứt, Hitler khóc mẹ). Nước Đức thất trận: nhục nhả, nghèo nàn, hổn loạn. Hitler trở về Muenchen, và lần đầu tiên trong đời hắn, một người để ư đến hắn. Đấy là Đại úy Karl Mayr, ông mời Hitler làm trưởng nhóm để đấu tranh chống chủ nghỉa Cộng sản, một chủ nghỉa vừa ra đời ở Nga hai năm trước đang du nhập và đang bành trướng ờ nước Đức.

Nhà diễn thuyết chánh trị Hitler:

Trong vai tṛ nầy, bắt đầu xuất hiện một Hitler mới, một con người mới. Khi hắn mở miệng ra để diễn thuyết, thường trong những quán rượu ồn ào, và mờ mịt khói thuốc, tất cả mọi người đều im lặng, chăm chú bám vào lời nói của anh chành nhỏ con, tóc đen, giáng điệu b́nh thường với cặp mắt xanh đục sâu sắc. Hitler là một nhà hùng biện – bẩm sanh. Anh biết sử dụng t́nh cảm các thính giả. Tài nghệ ăn nói càng xử dụng càng điêu luyện. Hắn xử dụng một văn chương rất  tầm thường, dễ hiểu, nhiều khi b́nh dân, có khi tục tằn, nhưng luôn luôn nhấn mạnh với những h́nh ảnh. Một giọng nói to, đầy lữa quyến rũ, đánh đúng vào tâm lư những yêu cầu, chờ đợi của những thính giả. Nghe lời khuyên của Mayr, Hitler gia nhập một đảng cực hữu và năm 1920 đượcc bầu làm Chủ tịch. Hắn bèn đổi tên Đảng nầy thành Đảng Quốc gia -  Xă hội các công nhơn Đức, gọi tắc là Đảng nazi. Hắn dùng những tay lưc lưởng, thuộc thành phần quân đội thua trận bất măn, hay những doanh thương bị phá sản bởi thời cuộc làm thuộc hạ để bảo vệ ḿnh.

Năm 1923, Hitler v́ không lượng sức ḿnh, cướp chánh quyền, thất bại, anh  phải vào tù. Ở đấy anh viết cuốn Mein Kampf  (Cuộc đấu tranh của tôi). Một cuốn sách dày đặc, với một giọng văn hằn học, thù hận,diễn giảng cái nh́n chánh trị của ḿnh. Dỉ nhiên, để quốc gia Đức và dân tộc Đức, dân tộc thuần chủng tộc Aryens là trên tất cả, và dưới chót, là người Do thái giáo, « con bệnh của nhơn loại », một nhóm người có tội là  đă ra chủ nghỉa Cộng sản để thống trị nhơn loại và diệt chủng người Aryens. V́ thế, người Aryens phài biết tồ chức một một Đế quốc mạnh, với một chủng tộc « thuần túy và trong sạch » , tạo một « khu sanh tồn ở phía Đông » bằng cách phải chinh phục, xâm chiếm Ba lan, Ukrainia  và Nga.

Chủng tộc Aryens sẽ là bá chủ hoàn cầu:

Ra tù năm 1924, Hitler tiếp tục đấu tranh chánh trị với Đảng Nazi. Cuộc đời chánh trị của hắn chắc cũng không lấy ǵ huy hoàng cho lắm nếu không có cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1929. Nước Cộng ḥa Weimar với một chế độ dân chủ đang cầm  quyền ở Đức từ năm 1919 đang gặp khủng hoảng: 6 triệu người thất nghiệp, các hảng xưởng phá sản, kinh tế xuống dốc. Hitler với khẩu hiệu một nước Đức mạnh, Công việc cho mọi người, đả đảo bọn dân chủ, bọn Mác xít và bọn Do thái bắt đầu thành công trên công nghiệp chánh trị. Từ năm 1930, Đảng nazi bắt đầu chiếm ghế trong các cuộc bầu cử. Cuối cùng năm 1933, Tổng thống Cộng ḥa Weimar mời Hitler ra làm Thủ tướng.

 

 H́nh 2 : Bộ máy  tổ chức diệt Do thái: Ở Sô viết, những nhơn viên công an SS giết dân Do thái bằng súng. Ở Balan, dân Do thái quá đông, nên họ bị giam trong 5 trại hủy diệt gần nơi họ trú ngụ. Và cuối cùng, trại Auschwitz – Birkenau, cũng trên đất Balan, diệt khoản 1 triệu người Do thái,. Họ đưôc di chuyển đến trại bằng những đường xe lữa, hàng ngàn chuyến trên toàn những vùng quân đội Đức chiếm đóng . 

 Chỉ vài năm sau, Hitler chiếm trọn quyền, giết và xóa sạch các lực lượng đối kháng – tạo một chế độ độc tài – Đệ tam Đế Quốc (IIIè Reich). Nhà nước quản lư tất cả, tài sản đến lư trí bằng một bộ máy Công An (Gestapo) và một bộ máy Tuyên truyền tinh vi. Những người bất đồng ư kiến, những người đối kháng đều bị bắt, đi tù. Gestapo kiểm soát tất cả, 20 ngàn người Đức « thiên tả » đi vào các trại tập trung. Dân Do thái bị biệt lập khỏi dân Đức, và bị ép phải bỏ của, bỏ tài sản ra đi tỵ nạn

 

Bộ máy diệt chủng:

 H́nh 3: Trại  tập trung và trại tiêu diệt:

 

Chế độ nazi đă cho tập trung trong hàng trăm trại tập trung 3 triệu đàn ông và đàn bà , con trẻ, những người bị coi là đối kháng, là địch thủ , kẻ thù của chế độ. Sau đây là tên những trại nỗi tiếng : Dachau, Buchenwald, Mauthausen, Bergen-Belsen, Sachsenhausen ...1 triệu 1 ngàn người chết v́ cực khổ, đuối sức, v́ làm việc quá sức lao động ... , họ chêt& v́ thiếu ăn, (1000 ca lô ri, đáng lư là 3000 ).

Những người chết: kháng chiến quân các quốc gia bị Đức chiếm, những con tin bị « hốt » để trừng trị dùng làm biện pháp trao đổi sự an ninh của quân chiếm đóng, những thường phạm, những người đồng t́nh luyến ái (tội nặng lắm v́ trái với đạo đức  và luân thường ), những Nhơn chứng Jehovah, ..

Đừng lẫn lộn trại tập trung với trại tiêu diệt, thường nằm ở Balan, nơi ấy 90 đến 95% người Do

 

thái giáo bị tiêu diệt bắng hơi độc và đốt bỏ sau 6 giờ đến trại. 

Năm 1939, Hitler chỉ mới trách nhiệm « có 20 ngàn người chết thôi ».Nhưng tội nghiệp thay cho thế giới, thế chiến thứ hai nỗ bùng ngày 1 tháng 9 năm 1939, bởi ư chí của một ḿnh Hitler. Cương  quyết xác tín rằng nước Đức sẽ toàn thắng và không ai có thể buộc tội người thắng trận, Hitler ra lệnh cho các cộng sự viên ḿnh, quân, cán, chánh ḿnh, các nhà bác học, các nhà máy, hệ thống chuyên chở của nước Đức phải phục vụ cho chủ thuyết « thuần chủng » của ḿnh. Phải loại bỏ hàng triệu người,  chẳng riêng ǵ những những người Do thái giáo, kẻ địch của người Đức, mà tất cả những người hèn yếu khác, những người bị bịnh tâm thần, (đây là chiến dịch giết người có hệ thống đầu tiên của Hitler:  mùa thu năm 1939, Hitler bí mật tung chiến dịch T4: từ 70 ngàn đến 90 ngàn người bịnh tâm thần, bịnh nan y, bất trị, những trẻ con dị h́nh, bịnh bẩm sanh bị giết bằng chích thuốc, hơi ngạt hay bị bắn chết. Chương tŕnh nầy cần một loạt đồnh thuận của các y sĩ.) , người du mục Tziganes, người Ba lan, và rất nhiều tù binh Nga. Người ta rùng ḿnh khi biết Hitler có chương tŕnh giết sạch tất cả « những giống đực » của hai thành phố Stalingrade và Leningrade.

Thực t́nh mà nói có  một cái ǵ  khó hiểu trong con người Hitler, mâu thuẩn giữa những quyết định lạnh lùng không t́nh cảm, không đạo đức, giết người như giết súc vật,  và cái mặc cảm một anh họa sĩ bất tài, một anh ăn chay trường (không ăn thịt, chỉ ăn rau và trái cây), mê thương chó và đam mê kịch nhạc trử t́nh.

Và địa ngục chỉ chấm dứt sau cái chết của bạo chúa:

Cái lạ lùng và càng khó hiểu hơn, là tất cả nhơn dân Đức theo Hitler đến cùng. Hàng triệu người Đức, đặc biệt là đám thanh thiếu niên, nhập  vào Đoàn Thanh niên Hitler, tiếp tục ngưởng mộ Hitler tới cùng, và như những con thiêu thân sẳn sàng nướng sanh mệnh và tương lai ḿnh để phục vụ anh bạo chúa đến cùng. Họ tin vào vị Furher nầy sẽ dắt họ thoát qua khỏi tất cả hiểm nghèo, họ tin rằng họ sẽ được một Đấng Thiên thần che chở họ. Và oái ăm thay, vào những ngày tháng cuối cùng của chế độ, Hitler thất vọng v́ «dân tộc ḿnh » không đấu tranh đúng sở nguyện ḿnh, ra chương tŕnh « hủy diệt toàn thể nhơn dân ḿnh ». May quá chương tŕnhn nầy đă được các quân nhơn quân đội Đức và một vị bộ trưởng tên Albert Speer phá vỡ kịp. Thê nhưng, mặc dù là trận chiến sắp sửa tàn, nhưng các người Do thái giáo và những người tù vẫn tiếp tục bị tàn sát có hệ thống. Bộ máy giết người chỉ ngưng hẳn với cái chết bằng tự tử của Hitler, ngày 30 tháng tư năm 1945. và cuộc thua trận thiệt thọ của quân độ Đức ngày 8 tháng 5 năm 1945.

Năm 1945 và 1946, một Ṭa Đại h́nh được tổ chức tại thành phố Nuremberg để  xữ các tội ác Nazi. Các  viên chức nazi đồng lỏa với Hitler đă bị xử treo cổ. Cũng từ Ṭa Đại h́nh Nuremberg mới có định nghĩa Tội Ác Chống Nhơn loại.

Ngày 30 tháng tư năm nay, viết bài kể ngày 30 tháng tư năm 1945 thế giới loại bỏ  được Hitler. Chế độ Nazi đă bị lên án. Hitler trách nhiệm giết 12 triệu sanh linh, chưa kể những quân nhơn hai phía Đồng minh phe Tự do Dân chủ, phe Sô viết, và phe Trục Đức Ư Nhựt và những dân chúng trong những vùng có chiến tranh.

Nhưng c̣n hai tên đồ tể của thế giới cộng sản trách nhiệm tṛn trèn trên 80 triệu người, đặc biệt là những người nhơn dân của quốc gia họ ( Nga của Staline và Tàu của Mao)?. Ngày nay vẫn không có một Ṭa Án nào xử cả. Đấy là cái đặc biệt, một cái bất công. Chuyên của hai tay đô tể nầy,  xin được tiếp tục cho các kỳ sau.

 

Thay lời kết :

Xin thử so sánh cuộc hành tŕnh chánh trị của Hitler và hành tŕnh chánh trị của Hồ Chí Minh. Và hăy rút kinh nghiệm.

***

 30 tháng tư 2009

Phan Văn Song

 

Ba tên Đồ tể lớn nhứt  của nhơn loại trong thế kỷ XX:

100 triệu người chết:

Hitler : 25 Triệu người chết từ 1933 đến 1945

Staline : 12 Triệu người chết từ 1924 đến 1953

Mao Zêđông : 65 Triệu người chết từ 1949 đến 1976

 

Phan Văn Song

========= / ========

Bài II

-100 triệu người chết với 3 tay đồ tể nầy: kỷ lục trong lịch sử loài người. Tại sao ? Làm sao ? Phương thức nào ?

Không lấy ǵ là khó khăn lắm ! Hăy lựa một anh chàng tương đố khá thông minh nhưng rất quỷ quái, đầy mặc cảm, g̣ bó, hẹp ḥi và thiếu nhơn tính. Hăy cho hắn ta chiếm một quyền hành độc tài. Hăy t́m cho hắn ta một chủ thuyết và đưa chủ thuyết ấy thành cuồng tín: loại thay đổi một xă hội hay một dân tộc: « thuần chủng » hay « cộng sản ». Trộn đều với những bối cảnh đặc biệt, cách mạng, chiến tranh hay khủng hoảng kinh tế. Kết quả: một biển máu...

2/ Staline:

Hay là tên Khùng Đỏ. Thực sự như vậy, không nên ở gần tên « Cha già dân tộc » nầy; nên tránh xa ra, càng xa càng tốt. Những người thân cận y, y giết sạch. Nhơn dân của y, tôn sùng y như một vị thánh, y giết sạch. Trong lúc ấy, trên sách báo, trên bích chương, trên màn ảnh, hệ thống tuyên truyền chế độ Sô Viết ca tụng y và chế độ của y là một chế độ siêu việt, hoàn hảo.

Ngày 6 tháng 12 năm 1879, tại tỉnh lỵ Gori, Géorgia, một đứa bé, ốm yếu,  bé Iossif (Giô Dép) Vissiarionovitch Djougachvili sanh ra đời. Bé là con một anh thợ giầy, thoạt đầu làm ăn khá giả, nhưng v́ nghiện rượu nặng nên tán gia bại sản, sanh ra chán đời, cau có, cộc cằn, gây gổ vợ và  mỗi ngày đều đặn cho cậu bé, với cái tên ngồ nghê Sosso, vài trận đ̣n. Cậu Sosso, lớn lên trong không khí hận thù của ông bố nghiện ngập tàn ác ấy. Một tai nạn lưu thông (xe ngựa cán), một cơn bịnh đậu mùa, để lại cho cậu bé, một gương mặt rổ hoa, một cánh tay trái tê liệt và một tướng đi khập khểnh.

 

Một bửa sáng đẹp trời, ông bố mất tích, Sosso được giải thoát, được mẹ đưa vào trường đạo ở Gori  để đi học. Năm 16 tuổi, Sosso được tuyển vào Chủng Viện ở Tiflis, sau nầy là Thủ đô Tbilissi của Géorgia, lúc ấy chỉ là một tỉnh nhỏ bé, xa xôi nằm trong vùng Caucase hoang dă của Đế quốc Nga do một vị Hoàng Đế  (Tsar) đầy uy quyền.

 

 H́nh 1 : Staline tương lai trong bộ áo chủng sanh.

Học để làm một ông Thầy Tu, Sosso không gặp Chúa, nhưng gặp ... Chánh trị. Anh ta gặp được một lư thuyết chánh trị – Lư thuyết Mác Xít (Marxism) -  và từ đó nuôi giấc mộng : làm cách mạng để lật đổ triều đại Nga Hoàng và thành lập chế độ Xă hội Chủ nghĩa.

Năm 20 tuổi, Sosso gia nhập Đảng Lao động Dân Chủ Xă hội (POSDR). Ở đấy anh gặp một đồng chí tên là Lénine (Người của gịng sông Léna), một tay trí thức và một lư thuyết gia rất giỏi. Lénine, tên thật là Vladimir Ilitch Oulianov là người cầm đầu nhóm cuồng tín, cực đoan, chủ trương làm cách mạng bằng bạo lực; nhóm nầy  được gọi là nhóm « bolchevik », nghĩa là « đa số ».

Tướng cướp:

Sosso được Lénine giao trách nhiệm kinh tài, phải kiếm tiền để trang trải tiền chi phí hoạt động: in ấn các truyền đơn, làm giấy tờ giả, đi lại, thậm chí mua vũ khí .... Sosso không từ một phương tiện nào để kiếm tiền, cướp của, bắt cóc trẻ con đàn bà đ̣i tiền chuộc, tống tiền, đốt nhà, giết người ... nói tóm lại tổ chức của Sosso hành động như một đảng cướp. Điển h́nh, ngày 13 tháng sáu năm 1907, Sosso và đồng bọn đánh cướp một xe chở tiển của một Ngân hàng ở Tiflis: đánh bằng bom , 40 người chết và hàng trăm người bị thương trong dân chúng đi lại ngoài đường phố. « Tôi không sợ đỗ máu, tôi chỉ cần kết quả », chàng trai trẻ Sosso lim dim đôi mắt  và tuyên bố. Cử chỉ nầy làm lạnh gáy kể cả những đồng chí và đồng bọn. Thực vậy, luôn luôn núptrong bóng tối, suốt đời Staline là một tay khát máu, không ngần ngại thương tiếc một ai: kẻ thù đă đành, nhưng dến cả người thân, bạn bè, bà con .. tất cả những ai mà Staline nghĩ rằng họ có thể là đối thủ, kẻ nghịch nghĩa là kẻ thù với bản thân hắn ta. Ysĩ tâm lư học gọi đến là bệnh parano, một anh khùng tâm bệnh parano.

Đối với Staline ai cũng là kẻ thù hay có thể là kẻ thù: y thường thử thách ḷng kiên trung và  sùng tín của các người thân cận bằng chưởi bới, dày ṿ thậm chí đến tra tấn. Kể cả gia đ́nh hắn cũng không chừa, y sẳn sàng để bà vợ trẻ của y, cô  Kato, chêt lạnh v́  bệnh trong căn nhà thiếu tiện nghi; hắn sẳn sàng không cứu con trai ruột của hắn , Iakov và để con chết (con của Staline bị quân Đức bắt trong trận Stalinegrad, Staline không trả lời sự thương thuyết của quân Đức chấp nhận con ḿnh bị chết)

Thế nhưng, Lénine lại chọn tên hung dữ nầy làm vị một lănh đạo Đảng. Bị bắt 9 lần, bị đi đày ở Xi bê ri a, vượt ngục 8 lần, hắn là người hùng với  những thành tích được cả Đảng ngưởng mộ. Năm 1912, Lénine đưa hắn vào Trung Ương Đảng. Từ đấy, Sosso lấy tên là Staline, có nghĩa là  Người Sắt. Cũng từ nay, thế giới chỉ biết tên Staline thôi. Dỉ nhiên so với Lénine, so với Strotsky, những nhơn vật lănh đạo trí thức Staline thoạt xem rất lu mờ, Staline không biết ăn nói trước đám đông, quần chúng, nhưng Staline là một tay hoạt động, một tay tổ chức âm mưu, một tay giết người, dưới bộ râu hiền ḥa ngây ngô của một anh nông dân Nga.

 Lên Ngôi:

 
H́nh 2: Staline, 1947.

Năm 1914, Thế chiến thứ nhứt bùng nỗ, Nga tham gia cùng nước Pháp. Nhưng v́ không địch lại Đức, Nga Hoàng bị hạ bệ năm 1917, do cuộc Cách Mạng lần thứ nhứt tại Saint Peterbourg (Thủ đô của Đế quốc Nga). Lénine không có mặt, bị kẹt ở Thụy Sĩ, cả Staline cũng không có mặt, bị đày ở  Xi bê ri a. Cả bọng gặp trở lại ở Saint Peterbourg (sau nầy lấy tên là Petrograd), Lénine giựt lại quyền lănh đạo nhóm bolchevik, Strotsky, tay hùng biện là phụ tá và Staline núp trong bóng tối. Và bộ ba nầy, bằng mọi giá phá thối nhà cầm quyền cách mạng Nga, cầm đầu bời những tay tiểu tư sản   với những tư tưởng tự do, xă hội và dân chủ. Ngày 26 tháng mười 1917, nhóm bolchevik cướp chánh quyền bằng vũ lực, dưới sự lănh đạo 5 người: Lénine, Strotsky, Staline, Zinoviev và Kamenev. Đây là cuộc cách mạng lần thứ hai, cuộc cách mạng bolchevik, một nhóm người độc tài, khát máu bắt đầu nhuộm đỏ đất nước Nga từ đây.

Ngay từ những ngày đầu, nhóm bolchevik xử bắn hàng ngàn  những người đối nghịch hay địch thủ hay bất đồng ư kiến. Hàng chục ngàn người tiếp tục bị giết trong bốn năm nội chiến. Staline thoạt đầu chỉ là một tay Chính Ủy b́nh thường, nhưng chẳng chốc hắn biến thành tên lănh tụ duy nhứt. Năm 1922, Staline giựt được chức vụ cao nhứt của Đảng Cộng sản bolchevik là chức vụ Tổng Thư Kư Trung Ương Đảng. Với chức vụ tối cao nầy, hắn toàn quyền quyết định, và đưa  tất cả những vây cánh vào Trung Ương. Năm 1924, Lénine mất, Staline dành được cương vị nối ngôi. Chỉ vài năm sau, Kamenev bị hạ bệ, rồi  năm 1936, Zinoniev bị xử bắn, và cuối cùng hắn ra lệnh ám sát Strotsky, đang lánh nạn tại Mể Tây Cơ năm 1940. Nhưng từ năm 1929, Staline đă là vị Thủ lănh độc tài của thế giới Nga, nay biến thành Liên Bang các Cộng ḥa Sô Viết. Staline thâu gọn trong tay một quyền sanh sát mà cả Hitler và Mao Zêdong vẫn không đạt được. Với chức vụ và quyền lực ấy Staline bèn tổ chức một « xă hội xă hội chủ nghĩa » dă man không hề thấy trong trong lịch sử loài người. Nhơn danh một ư thức hệ, một chủ nghĩa mệnh danh là « cộng sản », hay « mác xít-lê nin nít », một cái quái thai lẫn lộn giữa những tư tưởng của Karl Marx và Lénine. Theo thuyết Mác xít -lê nin nít, lịch sử con người là một chuổi dài đấu tranh giữa các giai cấp, giàu và nghèo.

Để không c̣n sự đấu tranh ấy, bọn bolchevik nghĩ rằng chỉ có một cách là giai cấp thợ thuyền, gọi là lao động phải diệt giai cấp tiểu tư sản,  chủ nhơn, giàu có, và lập một xă hội không giai cấp, đời sống hàng ngày không c̣n làm việc chạy theo lợi nhuận nữa mà chỉ để phục vụ sự an nhàn hưởng thụ của con người. Lénine đă là một tay quá khích rồi nhưng Staline lại c̣n hơn thế nữa, hắn, là một tay khát máu. Chương tŕnh của Staline gồm có ba điểm: Một là : muốn có một xă hội không giai cấp, xă hội chủ nghĩa, dễ lắm: giết, tiêu diệt tất cả những giai cấp khác: những tiểu tư sản, chủ nhơn  những xí nghiệp, những tiệm buôn, những chủ điển, những người buôn bán .. Hai là : Biến nước Nga nông nghiệp thành một Liên bang Sô viết công nghiệp. Và ba là : Diệt và loại trừ tất cả những kẻ thù của Cộng sản và Liên Bang Sô Viết; và v́ Staline nh́n đâu cũng thấy toàn là kể thù, suốt thời gian trị v́ của Staline đến lúc hắn chết năm 1953, Staline cầm nước Nga trong một bàn tay sắt. Người cha già dân tộc, tên do hệ thống tuyên truyền Sô Viết gọi hắn, đă v́ muốn xóa hẳn  nước Nga quá khứ  và tạo một Liên Bang Sô Viết của tương lai, Staline đă giết và làm cỏ 12 triệu sanh linh .

Sau đây vắn tắt một vài thành tích:

Đánh Điền chủ, cải cách ruông đất : Năm 1929, Staline quyết định cải cách ruông dẹp bỏ giai cấp koulak, giai cấp điền chủ. V́ muốn tổ chức các hợp tác xă nhơn dân, kolkhozes,các điền chủ phải hiến đất, để chiếm đất, phải tố và giết. Kết quả 2 triệu đàn ông đàn bà trẻ con bị giết, bị đi đày ở Xi  bê ri a, bị bỏ đói đến chết, tài sản bị cướp sạch, sung công vào những Hợp tác xă nhơn dân.

Nạn đói có tổ chức : Ukraini a, Staline gặp sự phản đối của nông dân, không phải của koulak.

 

 


 H́nh 3: một h́nh ảnh quen thuộc trong thời gian nạn đói 1930-31: một xác người nông dân chết đói trên một phố thủ đô Kiev.

Chính người nông dân ở Ukraini a không chịu vào và thành lập  Hợp tác xă. Staline dùng quân đội và công an đàn áp, bằng cách sung công lúa và hoa mầu vừa gặt được, từ trên 50% đến 80%, để xuất cảng đổi dollars cho Nhà nước. Mùa Đông năm 1932, nạn đói xăy ra, thêm bệnh dịch tả hoành hành, nhiếu nơi có cảnh ăn thịt người. Staline ra một đạo luật xử tử h́nh ai ăn cắp chỉ một ngọn lúa. Và Staline cấm không cho tổ chức cứu trợ để phạt những « kẻ thù của cách mạng ». Kết quả 6 triệu người chết.

Thanh trừng : Từ năm 1934 đến 1938, bộ máy kềm kẹp chỉ biết lo « những kẻ thù nội ứng ». Ban thanh lọc Đảng Cộng sản đành người Cộng sản. Những hồ sơ giản được dựng lên, những người bị bắt bị tra tấn nặng nề  chấp nhận tất cả tội lỗi do công an dàn dựng và khai những đống lơa tưởng tượng ... Kết quả : 720 ngàn người bị giết.

Thanh lọc  tại những vùng xâm chiếm : Từ 1939 đến 1940, Liên Bang Sô Viết xâm chiếm bằng vũ lực các tỉnh trước kia thuộc Balan và Romani a, và ba quốc gia vùng Ban tíc: Li tua nia, Let tô ni a vàv Ec tô ni a. Tất cả những giai cấp hay thành phần «  không hợp với xă hội chủ nghĩa » đều bị đi đày đi Xi bê ri a.  1 triệu nạn nhơn, một số lớn mất tích luôn. Tấn tuồng nầy được diễn lại vào năm 1944 – 1945 khi Quân đội Hống quân đến giải phóng các tỉnh nói trên đă bị quân đội Đức tạm chiếm trong chiến tranh.


H́nh 4 : Vài dân tộc thiểu số của Liên Sô bị Staline vô cớ xem như là đầu hàng Đức Quốc Xă trong Thế chiến II: 450 ngàn dân gốc Đức sống từ cả thế kỷ ở dọc sông Volga bị đày đi Xi bê ri a và vùng Ka zắt x́ tăn ngay vào đầu năm 1941. Sau đó đến phiên dân Tatars vùng Cri mê vào năm 1943; năm 1944, đến phiên dân Tchê chên, dân In gút, dân Ka rat tchai, dân Bal ka và dân Ka mút. Tổng cộng 1 triệu người và một con số không nhỏ nạn nhơn nhưng không ai biết được.  

Tội ác chống ngưới Đức : Quân đội Đức khi xua quân năm 1941 đánh Nga rát dă man với  quân Sô Viết. Staline trả thù tàn bạo hơn: 1 triệu tù binh Đức chết đói, chết bịnh và thiếu dinh dưởng. Và khi Hồng quân xâm nhập nước Đức vào năm 1945, hàng trăn ngàn đàn bà bị hảm hiếp, hàng chục ngàn bị giết chết. 2 triệu người tỵ nạn, người già, đàn bà, con trẻ bị giết, bắn bỏ, bị xích xe tăng nghiền .. bị vứt trên các nẻo đường không săn sóc giữa mùa Đông năm ấy.

 

Và đây là bộ máy :  

Đảng Cộng Sản Sô Viết:

Đảng cầm quyền, khoảng 2 triệu người (170 triệu dân). Giai cấp thống trị chánh trị ( Nhà nước, Bộ trưởng ....), kinh tế ( Thủ trưởng, giám đốc  các cơ sở sản xuất, ngân hàng, ...) quân đội (cấp chỉ huy), truyền thông (báo, đài...)... nói tóm lại tất cả những nút thắt chỉ huy của hệ thống quản lư đất nước ,...Đảng viên có những quyền đậc biệt và hưởng thụ đặcbiệt, khác với nhơn dân . Họ có nhà ở riêng, họ có những tiệm mua hàng riêng, có chổ nghỉ ngơi riêng, những trường học riêng cho các con của họ, nơi nghỉ mát riêng cho con họ, cho gia đ́nh họ, xe hơi riêng, người phục vụ riêng ... Bổn phận Đảng viên là quản lư quần chúng, nhơn dân, và thúc dục nhơn dân phải phục vụ và làm việc cho Đảng và  chỉ cho Đảng thôi. Bổn phận cao cả hơn nữa của một Đảng viên là phải giữ ǵn Đảng, và xem coi « có kẻ thù nào đánh phá Đảng không ». Bảo vệ Đảng là nhiệm vụ hàng đầu. V́ vậy hải tố cáo những phần tử « lạc đường », « yếu hèn », ... Ơ Liên Bang Sô Viết chỉ có một sự thật, sự thật của Đảng. Mọi tư tưởng sai lạc, đều là « chống đối » mà chống đối là kẻ thù và kẻ thù phải giết sạch, hay đi đày. Nếu cần cả gia đ́nh cả gịng họ, xóm giềng, làng xă.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 H́nh 5 : Goulag: hay Trại Tập trung Lao Cải. Những vùng phần đông ở Vùng đất lạnh và hẻo lánh. H́nh 6 : Cảnh Lao động Cải tạo trên Công trường Ban Tíc và Biển Bạch Hải.

Công An :

Công An Chánh trị là công cụ chánh yếu của Staline. Được đặt nhiều tên khác nhau, thoạt đầu là Tchéka,  sau đó là Guépé u, NKVD và cuối cùng KGB. Công An Chánh trị có toàn quyền, kiểm soát thư từ, nghe lén điện thoại, bắt người không cần chứng minh, tra tấn, đày ải, giết ...Họ chỉ cần nghe lệnh của cấp lănh đạo cao nhứt của họ lúc bấy giờ là Iejov và Bé ri a thôi. Những Đảng viên Đảng Cộng sản, kể cả những Đảng viên cao cấp, hay cả những cận thần của Staline vẫn bị theo dơi.

 Thế giới của thời Staline là thế giới của sự sợ hăi. Nếu chẳng may, bị tố cáo, Công An đến viếng nhà khi trời vừa rạng đông, nạn nhơn chắc chắn là ra đi không trở lại. Vợ con và gịng họ biến thành vợ con giong họ của « kẻ thù nhơn dân » và đời sống bắt đầu sẽ khốn khổ.

 

Thay lời Kết:

Xin thử so sánh cuộc hành tŕnh chánh trị của Staline và hành tŕnh chánh trị của Hồ Chí Minh. Và hăy rút kinh nghiệm.  Hồ Chí Minh, một học tṛ trung thành, bắt chước từng bước một của ông thầy Staline. Cải cách ruông đất, với tên trưởng ban tuyên truyền với bài thơ: « Giết » rợn người. Với nữa triệu người chết với Cải cách Ruông đất, Hồ Chí Minh là một tay đồ tể nhơn loại. Với những trại tập trung lao cải, với những cuộc đấu tố; Với bộ máy Công An Chánh trị, Hồ Chí minh lập y khuốn những bước đi của tên thầy đồ tể Staline.

 

H́nh 6: H́nh « căn cước các con của các tôi nhơn « phản động » đă bị hành quyết. Các đứa trẻ khốn cùng nầy được nuôi trong các trại mồ côi thuộc Bộ Công An. Suốt đời các em bé nầy, các em mang các nhục là con của những kẻ thù nhơn dân . ( PolPot ngày nay có khác chi, xem tài liệu trại tù ở Pnom Pênh )

Ngày 1 tháng 5 năm 2009

Phan Văn Song

 

Ghi Chú:

-Sous le signe de l'Étoile Rouge (Dưới Ngôi Sao Đỏ) David King Nhà sách Gallimard Paris.

-Le jeune Staline (Staline thời niên thiếu ) Simon Sébag -  Nhà Sách Calmann - Lévy Paris

 

 

Ba tên Đồ tể lớn nhứt  của nhơn loại trong thế kỷ XX:

100 triệu người chết:

Hitler : 25 Triệu người chết từ 1933 đến 1945

Staline : 12 Triệu người chết từ 1924 đến 1953

Mao Zêđông : 65 Triệu người chết từ 1949 đến 1976

và để so sánh và suy nghĩ

Hồ Chí Minh : bao nhiêu ?

                                                                                                                                                                Phan Văn Song

======== / =======

 

Bài III

100 triệu người chết với 3 tay đồ tể nầy: kỷ lục trong lịch sử loài người. Tại sao ? Làm sao ? Phương thức nào ?

Không lấy ǵ là khó khăn lắm ! Hăy lựa một anh chàng tương đố khá thông minh nhưng rất quỷ quái, đầy mặc cảm, g̣ bó, hẹp ḥi và thiếu nhơn tính. Hăy cho hắn ta chiếm một quyền hành độc tài. Hăy t́m cho hắn ta một chủ thuyết và đưa chủ thuyết ấy thành cuồng tín: loại thay đổi một xă hội hay một dân tộc: « thuần chủng » hay « cộng sản ». Trộn đều với những bối cảnh đặc biệt, cách mạng, chiến tranh hay khủng hoảng kinh tế. Kết quả: một biển máu...

3/ Mao Ze Dong :

Hay là cuộc Tẩy nảo khổng lồ. Hắn trông có vẽ tử tế với nụ cười hiền ḥa trên các bức h́nh chánh thức treo trên tất cả mọi bức tường, khắp cả nước Trung Quốc. Nhưng coi chừng, trong bộ ba tên đồ tể nhơn loại của thế giới, tay nầy nặng tay nhứt. ... số nạn nhơn thuộc về tay y nặng nhứt.

Hắn là ai :

Mao Zedong ( hay Mao Tsé Toung) lănh đạo Trung Quốc từ 1949 đến 1976. Thoạt tiên là Chủ tịch nước đến 1959, sau đó là Chủ tịch Đảng. Tay bạo chúa tương lai sanh ra trong một gia đ́nh nông dân trung lưu, năm 1893, ở một tỉnh miền tây Trung Hoa. Thuở thiếu thời, cậu thiếu niên họ Mao theo cha làm ruộng. Nhưng cậu không thích, và quyết chí đi học để là giáo viên. Cũng như bao thanh niên có học thức những năm tháng ấy, cậu njghĩ rằng Trung Hoa khó có thể phát triển được v́ bị g̣ ḅ trong những hủ tục.

 

Năm 1919, cậu Mao thoát ly gia đ́nh đi lên Beijing, ở đấy cậu vừa đi học ở Đại học vừa làm việc trong một Thư viện. Sẳn môi trường, và hiếu học, cậu biến thành con một sách, và t́m được chân lư qua những sách nói về chủ nghĩa Mác Xít (Marxism). Một Chủ nghĩa rất được ăn khách vừa mới ra ḷ bên Nga từ hai năm nay. Thực sự mà nói, chủ nghĩa Mác Xít rất hạp với tư tưởng các thanh niên Trung Hoa lúc bấyb giờ, trong một xứ Trung Hoa đầy sự bất công, một Chủ nghĩa để nghị đem tất cả của cải chia đều cho mọi người, để mọi người cùng đều hưởng thụ xcông bằng với nhau. Quá đẹp !

 

Lên ngôi: h́nh 1

Tháng 5 năm 1919. Cậu thanh niên họ Mao đang cùng các ngàn bạn bè sanh viên biểu t́nh, la to khẩu hiệu « Hăy cứu Trung Quốc », để phản đối sự có mặt của các quốc gia ngoại quốc, như Nhựt Bổn, Anh Quốc  đang chiếm đóng và đang chia cắt Trung Hoa ra từng mănh nhỏ. Những cuộc biểu t́nh của các sanh viên có tin thần ái quốc, những cuộc đ́nh công, băi thị càng ngày càng nhiều, là để rửa nỗi nhục Trung Hoa bi chiếm đóng. Trong những khẩu hiệu thường được xử dụng, người ta để ư đến khẩu hiệu « Hăy xóa bỏ quá khứ đi, hăy bỏ những hủ tục ». Nói tóm lại giới trẻ Trung Hoa đă chán ngấy những tập tục, hủ tục xa xưa, muốn đưa văn hóa Trung Hoa vào thời đại mới.  Họ Mao hoàn toàn đồng ư. Và dỉ nhiên, chàng nhập  vào cuộc họp đầu tiên của Đảng Cộng sản Trung Hoa, Gongchangdang, năm 1921.

H́nh 1: Mao Zêdong,28 tuổi, vừa gia nhập Đảng Cộng sản Trung Hoa.

Những đề nghị của Gongchangdang là trả lại phồn vinh và danh dự  cho một Trung Hoa thống nhứt. Thực vậy, Trung Hoa vào những năm 1920 quá loạn, và bị chia  năm xẻ bảy do những tướng vùng, (một loại Sứ quân -Warlord), mỗi vị hùng cứ một vùng với những lực lượng quân đội khổng lồ. Từ năm 1911 đến 1928, trên 130 trận nội chiến đă xảy ra giữa 1300 tướng vùng !

Để chống các tướng vùng Đảng Cộng sản liên kết với Đảng Quốc gia, Quốc Dân Đảng, Guomindang. Cuộc liên minh không thành, hai Đảng đánh nhau và 22 năm sau, Đảng Cộng sản toàn thắng. Cũng trong khoản thời gian ấy, bằng đủ mưu mẹo, bằng những biện pháp cứng rắn đỗ máu, Mao Zedong leo lên bực thang tối cao của quyền hành. Và ngày 1 tháng 10 năm 1949, Mao chủ tịch nước tuyên bố sự ra đời của Cộng Ḥa Nhơn dân Trung Hoa.

Trong bộ tam sên bạo chúa đồ tể của thế kỷ XX, Mao là tay khát máu nhứt, tại sao ? :

Các nhà sử học đều đồng ư cho rằng Mao Zedong trách nhiệm  cái chết của khoảng 65 triệu người. Kinh hoàng !

Để giữ kỷ lục nầy, Mao sử dụng một bửu bối. Thanh trừng và thanh lọc. Vũ khí sử dụng được các tay Công sản Đông Âu đặt tên lá « phương pháp xắt chả luạ ». Từng lát, từng lát mỏng. Thanh toán từng nhóm nhỏ, ta tố cáo, ta cô lập, ta thanh toán, từng nhóm nhỏ, từng lát mỏng, như xắt chả lụa.


H́nh 2: Đấu tố.

Thoạt tiên Mao thanh toán nhóm Quốc Dân Đảng, thua trận, không c̣n được dân chúng ủng hộ nữa, dễ thôi. Sau đó tới điền chủ, cũng dễ thôi, rồi đến các nông dân, lớp trung lưu. Luật cải cách ruộng đất năm 1950, cho phép tịch thu đất các điền chủ và giao cho các nông dân vô sản. Ai không vâng lệnh sẽ bị tố khổ và bị thanh toán. Phong trào đấu tố được Đảng Cộng sản chỉ đạo, một tỷ lệ, một định suất (quota) « kẻ thù » được lập ra để lấy thành tích, mỗi làng phải có ít nhứt là một gia đ́nh « phản động ».

Sau cải cách ruông đất đến Phong trào đấu tranh tư tưởng, trí thức, rồi đến những ai có tiếp xúc với người ngoại quốc, hay người phương Tây. ... Từng lát, từng lát, như xắt chả lụa, Mao thanh toán và giết sạch những nguy cơ có thể làm lung lay cơ nghiệp của Mao. Và tinh vi hơn, để bảo vệ Đảng, Đảng tổ chức một hệ thống « trông nom » để t́m « kẻ gian » : trong mỗi phường xóm gia cư, một ủy ban an ninh quan sát và ghi chép nhứt cử hành động của mỗi cá nhơn. Người người sống trong sự sợ hăi, v́ không một ai có thể sống yên lành cả. Ai cũng có thể ḍm ngó và tố cáo người khác cả, kể cả những người cùng trong một gia đ́nh. Mao c̣n cho tổ chức những  cuộc họp hàng ngày Kiểm và Tự Kiểm. Mỗi người phải tỏ ra ḿnh là người Cộng sản tốt, và phải kiểm điểm xem ai là những kẻ không đủ giác ngộ, những « kẻ nội thù », những người « do dự » hay những tay « phản đông » không tin lời dạy của Mao Chủ Tịch.

Những kẻ phản động, những nội thù, những kẻ thù cách mạng và nhơn dân đều phải đi « lao động cải tạo », laogai. Suốt triều đại Mao Zêdong, vào khoảng 50 triệu người bị tập trung vào khoảng vài ngàn trại cải tạo. 20 triệu không trở vê.

Mao Zêdong và Nạn Đói lớn nhứt nhơn loại:

Một nạn đói giết vào khoảng trên 40 triệu người từ năm 1959 đến 1961 do lỗi của họ Mao.

Mao có giấc mơ, muốn biến Trung Hoa từ một nước nông nghiệp nhảy vọt thành một nước Công nghiệp như nước Anh trong ṿng mươi đến mười lăm năm. Năm 1958, Mao tung kế hoạch « Đại Nhảy vọt ».  Một chương tŕnh điên rô: Trung Hoa là một nước nông nghiệp, thế mà Mao chủ trương đem tất cả hàng triệu nông dân lao vào các nhà máy, và để hiện đại hóa nông nghiệp, buộc  tất  cả những nông dân c̣n ở lại quê ḿnh làm nghề nông hăy gom chung lại những dụng cụ và tài sản sản xuất: từ hột giống, đên trâu ḅ, cày bừa .... lư do là dễ dàng sử dụng, không bị phân tán, làm

 

theo phương pháp nhà máy công nghiệp. Mao cho tổ chức những «  Xă nhơn dân » gom những nông dân của nhiều làng khác nhau. Mọi nông dân đều làm việc  nông cho các Hợp tác Xă của Nhà nước, nhưng nếu cần họ có thể lao động (xung phong hay sung công) cho ngành xây dựng, một nhà máy, một công tŕnh, đào kinh, xây đập nước ...

 


  

H́nh3 : Năm 1958,Đại nhảy Vọt, Trung Hoa nông nghiệp phải thành Công nghiệp: 40 triệu nạn nhơn

Mao quyết tâm muốn Trung Hoa nâng con số sản xuất thép toàn quốc lên gấp ba trong ṿng một năm. V́ thế Mao buộc toàn dân phải xây nhà máy sản xuất thép. Và mỗi mỗi người dân phải cống hiến kim loại để đúc thép, luyện kim... và mọi người đều đóng góp, kẻ chiếc xe đạp, người cái nỉa, kẻ cái muổng, cái kéo, con dao ... cái ǵ kim loại là cứ đưa vào. Kết cuộc: những khối kim thép được sản xuất phẳm chất tồi, dễ gảy, dễ vỡ, không xử dụng được. Và những nông dân chăm lo cho nhà máy sản xuất thép ngày đêm lơ là việc đồng án. Ruộng nương đă thiếu nhà nông, lại thêm ư kiến bá vơ của ông Chủ tịch, làm tài khôn,  muốn phải cấy những cây mạ sát với nhau để mong có lúa nhiều mà không hao đất. Kết quả, các cấy lúa vi thiếu chổ không lớn được, thất mùa, thế là dân đói. Đă thế, Chủ tịch c̣n ra ư kiến phải dùng tất cả mọi rác rến làm phân bón, rác nhà bếp, mảnh sành, mănh chai, gạch vụn...  Cà chớn thế ! Dỉ nhiên là chỉ có thất mùa thôi !

Thế nhưng, v́ tên bạo chúa đă tạo một không khí kinh hoàng, nên không ai dám lên một tiếng than thở, một tiếng can gián, hay chống đối : trại laogai, hay xử bắn ngay. Ngược lại, bọn cán bộ đảng Cộng sản  địa phương, nâng bi, báo cáo láo, và tuyên bố những kỷ lục vượt chỉ tiêu càng ngày càng cao. Kỷ lục nầy vượt kỷ lục kia, ngày nào Trung Ương Đảng cũng nhận báo cáo vượt chỉ tiêu cả, Mao và Trung Ương Đảng Cộng sản hoan hỉ tuyên bố và khuyến khích nhơn dân Trung Hoa «  Hăy ăn uống thả giàn cho hả những ngày lao động cực khổ ». Nhưng ngay vào mùa đông đầu của chiến dịch  Đại Nhảy Vọt, mùa đông năm 1958 -1959, cả Trung Hoa thất mùa, các kho lương thực trống trơn, nói láo không thay được cơm gạo, nạn đói bắt đầu. Người già và người đau yếu bắt đầu chết trước, lần lượt đến đàn bà con trẻ, nhiều vùng cả toàn tỉnh chết đói. Nhưng khi Mao nghe đến nạn đói, một anh cán bộ cao cấp báo cáo là có bọn đầu cơ đă giấu gạo, giấu lúa. Một cuộc đàn áp dă

 

man bắt đầu diễn ra ở các vùng thôn quê. Quân đội và Công an cố đi t́m những hạt gạo tưởng tượng đang bị bọn đầu cơ tưởng tượng giấu kín. Chết vi đói, nông dân Trung Hoa tiếp tục chết v́ bị đàn áp bằng súng của quân đội và công an nhơn dân Trung hoa .... Thật thê thảm !

Tại sao nhơn dân Trung Hoa chấp nhận bị giết như vậy ? :

 

Hệ thống đàn áp quá tàn bạo và quá tinh vi. Người bị đàn áp quá sợ hăi  bị tê cúm người lại, đói quá, đầu óc không c̣n suy nghĩ nữa. Chỉ biết sanh tồn kiếm ăn hàng bửa.

(Viết đến đây tôi hồi tưởng lại những năm tháng  sau ngày mất nước 30 tháng tư năm 1975,  và những ngày tháng những năm 76, 77 và sau đó... đói, nghèo, ăn sắn, ăn củ, ăn bo bo, bo bo nuôi heo heo c̣n chê, ... đói mờ con mắt, người viết lúc ấy ở trại T20 có hôm cả pḥng đói quá chỉ uống nước cho cành hông rồi ngồi « nghe  mồ hôi chảy» ).

Cái bao tử nó ra lệnh, ư chí đấu tranh không c̣n, làm sao người dân có sức phản kháng. Có nhiều làng lúc ấy không c̣n sức để chôn những người chết.

Cũng năm 1959, có thể Mao cảm thấy ân hận, hay có thể Mao nghĩ  rằng nhơn dân Trung Hoa nay đă vào khuôn rồi, không lo lắng ǵ nữa và hắn ta từ

H́nh 4 : Công trường đập nước tỉnh Henan: 60 ngàn người. 10 ngàn người chết

chức Chủ tịch Nhà nước, chỉ giữ chức Chủ tịch Đảng Cộng sản thôi.  Và tay Chủ tịch mới Liu Shaoqi cũng có lẽ ân hận, nới tay. Họ Liu cho phép nông dân có một mănh vườn riêng, để tự canh tác, kiếm thêm lương thực, và có thể bán những sản phẩm ḿnh trong những chợ nhỏ. Chủ tịch Liu c̣n bắt đầu phá bỏ hệ thống Xă nhơn dân.

Anh Mao giận lắm, các đồng chí Trung Ương thận cận nầy đang ló ṃi phản động đây, Chủ tịch Đảng phải kiếm cách trả thù ..; phải làm một cuộc cách mạng chống bọn cầm quyền nầy. !

Cách Mạng Văn Hóa,  một cuộc tắm máu !:

Mao âm mưu với nhóm quân đội và công an trung thành để hạ bệ các đồng chí nay đă phản Mao : Liu Shaoqi, Deng Xiaoping hay Peng Dehuai .... Năm 1964, lợi dụng chương tŕnh huấn luyện quân sự các sanh viên biến thành bắt buộc, Mao tung ra chiến dịch Cách Mạng Văn Hóa.

Các sanh viên  được đoàn ngũ hóa bằng những khóa huấn luyện quân sự có vũ trang được tung đi mọi nơi để chỉnh lư và làm cách mạng.

 

H́nh 5: 1966, dưới sự giựt giây của Mao, thanh thiếu niên nam nữ vũ trang, lập thành những Vệ Binh đỏ. Đây là « Cuộc cách mạng văn hóa ». Không một chút t́nh cảm. Vệ binh đỏ , tay cầm cuốn Hồng thư, trích những câu nói của Mao Chủ tịch, đi đấu tranh tư tưởng với đám già hủ tục.  

 

Các cán bộ công an len lỏi vào tận các trường Đại học xúi dục các sanh viên chống lại các thầy giáo, chống cái gọi là hủ tục trí thức và chánh trị. Năm 1966, họ Mao đưa ra khẩu hiệu «  Con người luôn luôn cần phải đấu tranh », và qua hệ thống truyền thanh kêu gọi giới trẻ phải phá bỏ tất cả những « xiềng xích kiểm soát ».Hàng triệu học sanh, sanh viên nỗi dậy trong toàn xứ Trung Hoa. Từng đoàn thanh thiếu niên nam nữ dưới tên « Hổng Vệ Binh » hay nôm na « Vệ Binh đỏ » tấn công thoạt đầu vào các giáo chức, thầy giáo, các giám đốc các trường học, tiểu, trung hay đại, sau đó các xă trưởng, các thị trưởng các tỉnh nhỏ, sang tỉnh vừa vừa và sau cùng các thành phố lớn, cuối cùng sau rốt là các cán bộ của Đảng Cộng sản  địa phương, trung cấp, và giai đoạn chót là cán bộ cao cấp. Những người bị tố thường bị đội một cái mũ tai lừa, cổ bị mang một tấm biển hài những tội trạng của ḿnh, những tiếng mắng nhiếc nguyền rũa. Vệ binh đỏ làm nhục họ bằng buộc họ phải ḅ lết trên mặt đất, đánh đá họ, và buộc họ phải làm tờ kiểm thảo những tội lỗi hoặc sai lầm. Nhiều người, bị giết, một số tự tử v́ quá nhục nhă.

 


H́nh 6: Các Vệ Binh đỏ đưa cao cuốn Hồng Thư.

H́nh 7: Cách Mạng Văn Hóa. Hai cán bộ cao cấp đang quỳ gối dưới mơt cái hố. ...nguy hiểm, các sọ người chung quanh chứng minh.

 

Sau khi đă giải quyết, khai trừ xong nhóm cầm quyền chống ḿnh và thanhn toán xong Liu Shaoqi, Mao giài tán Hống vệ quân bằng dùng quân đội và công an. Ở đau cầm dưng vũ lực Mao xử dụng vũ lực. Những nhóm Vệb binh cứng đầu Mao cho phép quân đội nỗ súng. Nhiều thành phố quân đội vào bằng đại bác và bằng máy bay oanh tạc ! Từ  1 đến 3 triệu người chết. Trên 15 triệu Hồng Vệ Binh bị tập trung đi cải tạo laogai.

Với những thành tích như thế, thanh trừng bằng máu, Đại nhảy Vọt, Cách mạng Văn Hóa ... Mao đáng lư là phải bị nguyền rũa. Nhưng không trái lại ở Trung Hoa ảng Cộng sản ngày nay vẫn buộc người dân tôn thờ họ Mao.  Quái lạ !  Và một chân dung khổng lồ của y ngư trị trên quảng trường mênh mông Thiên An Môn. ....

Và Hồ Chí Minh ? :

Một tuổi trẻ đầy mặc cảm như Hitler, như Staline : đường công danh không thành. Âm mưu, chuyên tổ chức giết và thanh toán tất cả những địch  thủ đấu tranh phương pháp Xắt chả lụa như Mao Zê dong.

Hồ Chí Minh áp dụng đùng những bài học của Mao về Cải cách Ruộng đất. Cũng phương pháp quota, mỗi làng mộtb gia đ́nh vân vân... Áp dụng đúng bài vỡ Công An trị. Cả nước Việt nam, cũng như Trung Hoa là một nhà tù lớn. Công An kiểm soát tát cả: ŕnh rập, con tố cha, vợ tố chồng, ... Dân Do thái bên Đức, dân Liên sô, dân Trung hoa,  dân Việt nam dưới thời những bạo chúa như những con cừu, sắp hàng răm rắp đi vào chổ chết, có tội bị tù đi lao động cải tạo thiếu ăn thiếu dinh dưỡng, lao động nặng nhọc,  chết.  Sống  ssợ sệt, hèn, không có tội, xung phong đi nông trường, lao động cực khổ ăn kém , cũng chết . Sống anh hùng xung phong đi lao động Trường Sơn xẻ núi vào Nam đánh Mỹ cứu nước  cũng chết. Ngă nào cũng chết, cà chớn cũng chết, tử tế cũng chết.

100 triệu nhơn mạng với ba tay đồ tể, c̣n phải cọng thếm với các đệ tử nữa.  

Hồ Chí Minh bao nhiêu ? Fidel Castro bao nhiêu ? 

Với 2 triệu người, Pol Pot chỉ là hạng tép riêu. Thế mà nhóm Pol Pot  bị ra Ṭa, mang tội ác Nhơn loại. Nhóm Tutsi ở Rwanda, củng chỉ 2 triệu, Milosevic cũng chỉ 2 triệu. Không bằng cái lẻ của các Hồng vệ binh  trung Hoa cứng đầu.

Miền Bắc Việt nam cũng có một giai đoạn muốn làm công nghiệp, học luyện kim. Cũng có lúc trăm hoa đua nở... cách mạng văn hóa nhưng để đánh  những tư tưởng sai lệch.

Chúng ta người Việt nam phải sáng suốt nhận định rơ là Hồ Chí Minh cũng là một tên đồ tể nhơn loại dẫn đắt dân tộc Việt nam đi vào địa ngục. Hàng triệu thanh thiếu niên nam nữ hai miền  Việt nam đă mất mạng , mất tuổi thanh xuân cũng v́ Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt nam đi theo con đường hai tên đồ tể nhơn loại ghê gớm là Staline và Mao Zêdong. Một tài liệu mới nhừt cho biết thần tượng của Staline là Hitler. Tôi đang đi t́m và sẽ cống hiến quư độc giả.

Với ba bài viết trong dịp 30 tháng tư năm nay, tôi mong người Việt nam trong nước và ở hải ngoại đừng quên ai là kẻ đă đưa dân tộc chúng ta đi váo vực thẳm. Ngày nay cũng c̣n rất nhiều người v́ quá giận bọn bán nước cầu vinh đang cầm quyền, nên quên cái gôc của t́nh h́nh thê thảm ngày

 

hôm nay. Ai là người đă bán dân tộc ta cho Tàu, kẻ thủ truyền kiếp của dân tộc Việt. Hồ Chí Minh.

Một ngàn năm đô hộ chưa đủ sao ?  

Sau thời Bắc thuộc, triều đại nào bên Tàu đều có một lần thử xâm chiếm Việt nam: Đời Hán, Ngô Quyền đă đuổi được với trận Bạch Đằng, đời Đường Lư Thường Kiệt, đời Nguyên Trần Hưng Đạo, đời Minh Lê Lợi, đời Thanh Vua Quang Trung...

Hăy nhớ đến bọn Tàu Phù Quốc Dân Đảng Lư Hán theo gót đồng minh vào giải giới Nhựt... ? Thế mà ngày nay bài học đă quên, v́ chỉ muốn thắng Tây, lúc ấy đă trao độc lập lại cho Việt nam rồi, (Hiệp Ước Élysée 8 tháng 3 1949, Quốc gia Việt nam đă lấy lại độc lập không đỗ máu) thế nhưng v́ chỉ muốn cộng sản hóa, đúng với lệnh của Staline và của Mao, nên Hồ Chí nminh chấp nhận cho quân Chí nguyện quân Tàu đánh Điện Biên Phủ  (ngày nay những tài liệu của Tàu, của cả Việt nam đều chứng minh là ông tướng Vơ Nguyên Giáp không thắng trận một ḿnh ên đâu mà có bọn Tàu phù hỗ trợ giúp vốn)

Cũng vi cái nợ ấy mà ngày nay, ngậm bồ ḥn làm ngọt. Biên giới lănh thổ trên đất liền phía Bắc mất, biên giới phía Đông trên biển cả mất. Một tay Thủ tướng Việt nam, đường đường, chính chính dám viết thơ chấp nhận cổ vơ cho  người ngoài  xâm chiếm Hải Đảo ḿnh, đất nước của ḿnh ; và c̣n tuyên bố: «  thà giao cho thằng Tàu c̣n hơn cho thằng Ngụy ».

Thằng Ngụy đây là thằng anh em Việt nam. Cùng máu cùng mũ, cùng huyết thống, nó có đánh nhau vỡ đầu với thằng anh em miền Bắc, nó cũng là người Việt nam, nhưng nó, mặc dù đánh nhau với Cộng sản, vẫn không quên giữ nước,  vẫn can trường giữ bờ, giữ cỏi khi thằng Tàu phù xâm nhập. Vậy th́ ai Ngụy đây ! Thuở hai Chúa Trịnh Nguyễn phân tranh, 200 năm đánh nhau, nội chiến, có  Chúa nào cỏng rắn cắn gà nhà đâu ? Mua súng mua đạn của Ḥa Lan Bồ Đào Nha để oánh nhau ? có, nhưng không Chúa nào dùng Tàu phù chơi Chúa kia. Thậm chí có quân Tàu qua lánh nạn nội chiến Thanh / Minh, Chúa Nguyễn giao đi mỡ mang bờ cỏi, buộc các dân tỵ nạn Trung Hoa biến thành người Việt nam mở mang bờ cỏi phía Nam. Chứ đâu như các Hán Ngụy ngày nay chỉ biết bán nước cho Tàu. Mà Tàu đô hộ, th́ ráng đọc bài viết vế Mao Zêdong dùm; Mao  giết 1 triệu người, chỉ  là buổi ăn tráng miệng của hắn.

Phạm Văn Đồng, tay đàn em của Hồ Chí Minh là Hán Ngụy. Tàu Ngụy. Như vậy,  Hồ Chí Minh là Nga Ngụy, rồi Tàu Ngụy. Khi xưa,  lúc Đảng và nhà nước Việt nam họp ở nhà Quốc Hội Việt nam ở Hà nội lúc bấy giờ, các bạn Hán Ngụy  Hà nội, có thấy mắc cở không ?  Khi nh́n lên phông tường có h́nh ba ông Tây râu Xồm : Các Mác, Lê Ninh X́ Ta Linh. Lại thêm h́nh tên Tàu phù ghẻ ruồi không bao giờ đánh răng, không bao giờ tắm là tên  họ Mao.

Cùng lúc ấy ở miền Nam Saigon, dân Mỹ ngụy đâu có treo h́nh Washington, hay cả Tổng thống Mỹ đương thời, chỉ treo h́nh vị Tổng thống đương thời thời: Ngô đ́nh Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu. Thế mà miền Nam mang tiếng Ngụy.

Đồng bào Việt nam ơi !

Bọn Hán ngụy ngày nay đang trong thế kẹt, tiền mượn của của Tàu quá nhiều, ăn ngập mặt. Hôm nọ  mới ra tuyên bố Hoàng Sa là của Việt nam, hôm kia mới ra tuyên bố Hoàng Sa có tỉnh ủy. Hoàng sa của Việt nam muôn thuở, sao nay mới có tỉnh ủy? Mai nầy ra Liên Hiệp Quốc nộp hồ sơ

 

xác nhận  lănh hải và ghi nhận thếm lục địa. Chưa muộn lắm !

Nhưng,  có phải tại sức ép của dư luận nhơn dân mà các anh Hán ngụy nầy làm việc nầy không ?

Tranh chấp Hoàng sa Trường Sa, tranh chấp biên giới , th́ việc đầu tiên ngưng ngay thương thuyết cho phép công ty Tàu đến khai thác Bauxite  ở Tây nguyên. Và đuổi ngay lập tức các thợ thuyền Tàu vế nước .

Đang tranh chấp biên giới mà đi làm ăn .

Đồng bào trong nước phải mau mau ép Nhà cầm quyền Hán ngụy cắt liên hệ thương măi với Tàu.

 

Ngày 2 tháng 5 năm 2009

Phan Văn Song

 

Ghi Chú:

Tài liệu về Mao: China , tài liệu nghiên cứu chung; Nhà sách Taschen.

Tất cà những con số và bản đồ do  Le livre noir du Communisme (cuốn Sách đen về Đảng  Công sản ) Tài liệu nghiên cứu chung .  Nhà sách Robert Laffont

Tôi không viết việt hóa tên Trung Hoa. Người Trung hoa tên và phát âm theo âm Quốc ngữ Trung hoa. Tôi viết tên Trung hoa  theo cách viết phiên âm quốc tế.

·Chỉ có người Hoa mới phát âm theo từng vùng.

·Thí dụ con số một phát âm giọng Beijing (qwaju) là í. Phát âm theo Quảng đông (kwangtunghoa) là dách. Tiếng hán việt là nhứt. Nhưng người Việt ta sẽ nói là một

Hu jintao; Tôi gọi ông ấy là Ông Hu (Hu Xếnh Xáng) , chứ không gọi là ông Hồ (cẩm Đào). Mà gọi Ông là Ông Hồ chắc Ông cũng không hiểu. V́ vậy Việt hoá tên tàu là một thái độ không đúng.  V́ Hồ là một họ Việt nam. Chúng ta muốn không làm nô lệ cho Tàu th́ tránh việt hóa tên chệt.