Hồi chuông thức tỉnh

 

Nam Dao (Adelaide)

 

Kể từ sau hiệp định Genève 1954 cho tới nay, hơn nửa thế kỷ qua Cộng sản Việt Nam đă xử dụng bạo lực và cai trị dân bằng bao tử để củng cố quyền lực.  Chính sách tem phiếu hộ khẩu là một h́nh thức kiểm soát bao tử ép người dân phải nô lệ nhà nước từng giọt dầu, từng hạt muối, từng thước vải đă làm thui chột tinh thần phản kháng và ư chí quật cường vùng lên của con người. Một nhà cầm quyền có trách nhiệm phải biết vun bồi tinh thần phản kháng và ư chí quật cường vươn lên trong ḷng dân v́ đây là vũ khí quan trọng để chống ngoại xâm và xây dựng đất nước. Tội ác lớn của Cộng sản Việt Nam là đă làm thui chột tinh thần trên đă được cha ông ta dày công vun bồi suốt chiều dài  bốn ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước.

 

Lời kêu gọi “Một tháng biểu t́nh tại gia để chống việc lấy Vàng tức dân tộc đổi Nhôm nước ngoài” của Ḥa thượng Thích Quảng Độ cũng không đi ngoài mục đích kêu gọi toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước hăy làm sống dậy trong tâm hồn ḿnh tinh thần phản kháng và ư chí quật cường vùng lên trước hiểm họa đất nước sắp rơi vào ṿng kim cô nô lệ giặc Tầu.

 

Ḥa thượng Thích Quảng Độ không làm chính trị. Ngài đang làm tṛn bổn phận của một  công dân gương mẫu, trước hiểm họa sơn hà nguy biến phải lên tiếng đấu tranh sao cho phù hợp với hoàn cảnh bị giam lỏng tại Thanh Minh thiền viện. Với tấm ḷng từ bi bác ái thương dân, Ngài đă đưa ra một giải pháp đấu tranh khá an toàn cho toàn dân  và tương đối khả thi cho nhiều người là “biểu t́nh tại gia”. Một hành động hoàn toàn không vi phạm luật pháp cho nên bạo quyền không có cớ  và nhất là không có đủ tay sai công an đến từng nhà để gây sự. Lời kêu gọi trên cũng không mang tính chất đấu tranh bất bạo động theo kiểu xin cho. Bởi v́ tuy với cái vỏ bề ngoài ôn ḥa bất bạo động, nhưng hành động của nó nếu được thể hiện ở tầm vóc quy mô sẽ gây thiệt hại lớn và có thể dẫn đến sự sụp đổ của chế độ độc tài. Lịch sử thế giới đă chứng minh cho thấy  rằng  những cuộc biểu t́nh lăn công quy mô của dân chúng bất hợp tác với nhà cầm quyền sẽ làm tê liệt guồng máy quốc gia dẫn đến sự sụp đổ của chế độ khó tránh khỏi.

 

Cuộc chiến đấu lật đổ bạo lực và chống lại ngoại xâm nào mà chả gian truân với những thất bại lót đường cho chiến thắng cuối cùng. Từ ngàn xưa cho tới nay các vị anh hùng dân tộc như Trần B́nh Trọng hay Nguyễn Thái Học  và các anh hùng liệt sĩ Yên Bái, dẫu biết rằng xác xuất thành công rất thấp khi phải đối đầu với kẻ thù khổng lồ Pháp đầy đủ súng ống tối tân, nhưng vẫn coi nhẹ thất bại và ra quân. Sự thất bại mang tính chất giai đoạn trong ḍng sử đấu tranh chống Pháp đă để lại cho dân tộc Việt Nam thời đó một gia tài đấu tranh to tát là tinh thần đối kháng bất khuất vùng lên làm sống dậy ngọn lửa Diên Hồng ngày càng lan rộng khắp ba miền, khai tử trang sử buồn 100 năm đô hộ giặc Tây.

 

Ḥa thượng Thích Quảng Độ cũng vậy. Với cái nh́n xa về con đường đấu tranh Ngài không đặt vấn đề thành bại mang tính chất giai đoạn. Ngày hôm nay trước hiểm họa nô lệ giặc Tầu, qua Lời kêu gọi  biểu t́nh tại gia Ḥa thượng Thích Quảng Độ muốn gửi đến toàn dân một thông điệp đấu tranh  rất quan trọng là kêu gọi toàn dân hăy làm sống dậy trong tâm hồn ḿnh tinh thần phản kháng và  ư chí quật cường vùng lên lật đổ chế độ bán nước buôn dân đang tiếp tay với Trung Cộng  thực hiện ư đồ Hán hóa Việt Nam qua việc để cho Tầu mang hàng trăm ngàn dân Tầu cộng sang khai thác Bauxite ở Tây Nguyên.

 

Tinh thần biểu t́nh tại gia phản kháng chế độ không phải chỉ chấm dứt sau tháng Năm 2009,  mà nó c̣n phải được duy tŕ ngày càng quyết liệt hơn. Một khi ngọn lửa đối kháng đă bùng cháy trong ḷng ḿnh th́ mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày sống với ư thức biểu t́nh tại gia. Với ư thức đó, mỗi người sẽ thể hiện tinh thần đối kháng  bằng những hành động khác nhau phù hợp với hoàn cảnh  sống cá nhân và phương tiện có trong tay.  Khi ngọn lửa phản kháng và bất khuất vùng lên đă thắp sáng trong ḷng dân, tất nhiên lịch sử VN sẽ được lật sang trang mới, ghi lại những thành qủa hào hùng cứu nước bảo toàn đất tổ.

 

Lời kêu gọi biểu t́nh tại gia của Ḥa thượng Thích Quảng Độ trong lúc này chính là hồi chuông đánh thức tinh thần phản kháng và ư chí quật cường của toàn dân Việt đă bị Cộng sản Việt Nam làm soi ṃn từ hơn nửa thế kỷ qua.

 

Nam Dao (Adelaide)

 

********************************

 

Tài Liệu:

 

(Ỷ Lan phỏng vấn Đại lăo Hoà thượng Thích Quảng Độ)

 

Ỷ Lan : Bạch Ḥa thượng, biểu t́nh tại gia là một danh từ mới lạ, đồng thời là một động thái biểu dương chưa hề xẩy ra trong thế giới. Kính xin Ḥa thượng giải thích cho thính giả được biết v́ sao Ḥa thượng chọn hành động này để phản đối nguy cơ khai thác bô-xít Tây nguyên ? Sao không xuống đường biểu t́nh như thường lệ ?

Ḥa thượng Thích Quảng Độ : Ở các nước tự do, dân chủ thật sự th́ mọi quyền làm người của công dân đều được tôn trọng, kể cả quyền biểu t́nh nơi công cộng để nói lên ngưỡng vọng chính đáng của ḿnh trong trật tự, kỷ luật. Không ai đàn áp, bắt bớ, bỏ tù. Nhưng ở Việt Nam hiện nay toàn dân đang sống dưới chế độ độc tài, công an trị. Tất cả quyền sống của con người đều bị bóp nghẹt. Nếu dân chúng xuống đường biểu t́nh th́ tức khắc bị đàn áp và tống vào trại giam.

V́ thế Giáo hội phải chọn phương pháp Vô Tướng, tức biểu t́nh ở nhà, không khẩu hiệu, không biểu ngữ, không hoan hô đả đảo ai. Chỉ nói lên ước vọng của ḿnh bằng sự im lặng. Cho nên công an có muốn bắt cũng không biết đâu mà bắt. Không lẽ đến từng nhà gơ cửa hỏi người ta : Ông bà cô bác có đang biểu t́nh ngồi đấy không ?!

Thực ra phương pháp này không có ǵ mới mẻ đâu. Nó bắt nguồn từ phương pháp bất bạo động đó thôi. Nhưng v́ ở Việt Nam theo luật cộng sản hiện hành, ra đường tụ tập 5 người trở lên cũng đă vi phạm pháp luật rồi. Dù không bạo động cũng bị đàn áp. Cho nên phải biểu t́nh trong nhà, thế thôi. Đây là động thái chưa từng xẩy ra trên thế giới như cô Ỷ Lan nói, th́ đúng đấy.

Nhưng nó sẽ xẩy ra ở Việt Nam trong tháng 5 tới.

 

Ỷ Lan : Kính xin Ḥa thượng cho biết một tháng biểu t́nh tại gia trong hoàn cảnh kinh tế khủng hoảng, dân đói nghèo, việc này có khả thi không ?

Ḥa thượng Thích Quảng Độ : Chính tôi khi đưa ra khoảng thời biểu đó cũng nghĩ đến việc này. Đồng bào Việt trong nước, nhất là ở miền Bắc từ sau năm 1954 đến 1986 phải sống dưới chế độ bao cấp. Cái ǵ cũng phải có tem có phiếu mới mua được. Gạo… tất cả các thứ thực dụng hằng ngày, từng giọt dầu, từng hạt muối… năm nhà hai tháng được chung một cuộn chỉ đưa ra chia nhau, đo từng tấc từng thước, khổ cực vô cùng. Tôi ra miền Bắc năm 1982 sống đến 1986, chế độ tem phiếu vẫn c̣n chặt chẽ. Ba bốn người chung nhau mỗi năm mới được một mét vải. Có khi là họ lấy vải hai màu, một màu hết phải lấy hai màu. May cái quần một ống trắng một ống đen. Rất kỳ khôi (cười). Nó khổ đến như thế đấy. Thế th́ hằng chục năm như thế. C̣n đồng bào miền Nam th́ bắt đầu từ năm 1975 cho đến 1986 cũng là mười năm ăn bo bo mỏi răng thôi. Cực khổ vô cùng.

Nghĩ lại những hàng chục năm khổ cực như thế mà c̣n chịu được. Bây giờ đây một tháng biều t́nh tại gia không đến nỗi như hàng chục năm kia đâu. Có thể là khổ, là thiếu thốn, nhưng không đến nỗi khổ cực hằng chục năm dưới chế độ tem phiếu, bao cấp. Suy nghĩ lại, đây là ḿnh chịu khổ thắt lưng buộc bụng một tháng thôi. Nhưng trong một tháng này chia làm ba phần, cố gắng cho mỗi miền mười ngày. Tức là :

- Đồng bào miền Bắc biểu t́nh trong nhà từ ngày mồng 1 tháng 5 đến ngày mồng 10 tháng năm 2009.

- Sau đó th́ bắt đầu đến đồng bào miền Trung từ ngày 11 tháng 5 đến ngày 20 tháng 5 biểu t́nh trong nhà. Chỉ ngồi trong nhà, không đi đâu.

- Cuối cùng đợt thứ ba là từ ngày 21 tháng 5 đến ngày 31 tháng 5 dành cho đồng bào miền Nam.

Tôi chia ra ba đợt như vậy th́ mỗi đợt chỉ có mười ngày thôi. Xin toàn thể đồng bào từ Nam chí Bắc dốc hết tâm lực vào trong 10 ngày biểu t́nh ngồi trong nhà. Cứ đóng cửa hoặc mở cửa như thường. Cứ ngồi trong nhà thôi. Cũng không lo bị bắt. Ai biết đâu mà bắt. Không lẽ công an đi vào từng nhà mà hỏi ông bà đang biểu tỉnh đấy à ?! Ai mà coi được.

Cái việc làm đây mà nếu được kết quả thực sự, đồng ḷng mà làm chừng ba mươi chục triệu người hưởng ứng thôi. Làm một tháng như thế cũng có kết quả đấy. Kết quả này là kết quả lớn lắm. Nó là sự sống c̣n của cả một dân tộc, một đất nước. Nếu làm được như vậy là một cách đánh động dư luận trong nước và ngoài nước một luồng không khí mới thổi vào trong cuộc vận động cho dân chủ, cho nhân quyền và toàn vẹn lănh thổ ở Việt Nam hiện nay.

Cho nên qua các cơ quan thông tấn, báo chí, đài phát thanh ở nước ng̣i… tôi rất mong rằng quư vị cố cổ động, rồi th́ hội thảo trên các Paltalk, diễn đàn để cố sao chuyển đạt được cái tin này, lời kêu gọi này về Việt Nam đến đồng bào ba miền Nam Trung Bắc, đến được nhiều nhà chừng nào tốt chừng đó.

 

 ---

 

Bài báo  (Báo Du Lịch) ra ngày 13 Tháng Tư, 2009 cử phóng viên đến tận nơi để điều tra và viết như sau về nỗi điêu đứng của nông dân Lâm Đồng:


"Dự án Tân Rai chính thức làm lễ khởi công tổ hợp nhà máy sản xuất Alumin vào ngày 18/11/2008. Thời gian khai thác của dự án này dự tính kéo dài trong 98 năm, trữ lượng bauxite ở Tân Rai có thể trên 700 triệu tấn. Nếu khai thác 600.000 tấn/năm th́ thời gian khai thác của riêng vùng Tân Rai sẽ kéo dài 45 năm, và nếu mở rộng vùng mỏ bauxite ra Bảo Lộc, lên Di Linh th́ thời hạn khai thác có thể lên tới 150 năm.

“Chúng ta đều biết Trung Quốc xây dựng căn cứ hải quân hùng mạnh ở Tam Á đảo Hải Nam”, theo tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ Việt Nam ở Bắc Kinh, viết trong một lá thư gởi cho các ủy viên Bộ Chính trị CSVN. “Nay lại để Trung Quốc khai thác bauxit ở Cao Nguyên Trung Phần th́ sẽ có năm, bảy ngàn hoặc hơn một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ h́nh thành một "thị trấn Trung Hoa", một "căn cứ quân sự" trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta (vũ khí đưa vào th́ không khó ǵ). Phía Bắc nước ta, trên biển Trung Quốc có căn cứ hải quân hùng mạnh, phía Tây Nam nước ta (Cao Nguyên) Trung Quốc có căn cứ lục quân trang bị đầy đủ th́ độc lập, chủ quyền mà chúng ta đă phải đổi bằng hàng triệu sinh mạng cùng xương máu sẽ như thế nào?!”

Các nhà lănh đạo quân sự Việt Nam có mọi lư do để lo ngại. Vùng Tây Nguyên rất  quan trọng về địa lư. Nó là cửa ngơ thiên nhiên sẽ cho phép lực lượng quân sự Trung Cộng, dùng một gọng ḱm lớn, cắt đứt Việt Nam làm đôi hoặc hăm dọa phần phía Nam của đất nước.